Day 19 - Thứ 6
Thửa xưa mình được mệnh danh là "mai là thứ 7" bởi mình say sưa cho đến ngày hôm sau, ai đi với mình cũng khiếp vì không có đường về, cứ đến thời điểm này nhà mình vắng hết chỉ có 1 mình, mai là ngày nghỉ dễ sa ngã, cứ đến thời điểm này là mình khá nhạy cảm, kaka, nhưng mình vẫn ở nhà đọc sách, viết bài.
Nhớ lại điều mình nghĩ lại hôm trên đường, khi những hành động xâu - thói quen xấu dần dần len lỏi vào mỗi người, cho phép mỗi ngày một chút rồi dần riết thành quen, cả xã hội dần chấp nhận những thứ xấu đó và coi nó là bình thường và đổ lỗi do hoàn cảnh. Đúng. Do hoàn cảnh. Cái khó là khắc phục hoàn cảnh đó, cái dễ là chấp nhận nó như là cái lợi trước mắt cho bản thân còn lại mặc kệ xã hội và con người họ thường chọn cái dễ và đi theo đám đông, rồi ta thấy bao nhiêu thứ chướng mắt. Đều tính mình hay ương, mình khá cố chấp với cái đúng và cái sai, bởi vậy có lẽ mình tụt hậu vẻ bề ngoài nhưng mà thật ra giờ mình nghĩ mỗi người chọn mỗi con đường mà sống, sống đúng với lý lẽ lý tưởng của bản thân không thành quả cũng thành nhân.
Quá là hăng, hôm trước chạy quá máu dẫn đến chân bị tổn thương, mai chắc chắn là phải off chứ không thể chạy được nữa, có dấu hiệu rồi, chắc nên chấp hành lịch tập - ngày nghỉ ngày tập chứ chân mình không cho phép tập liên tục được.
Muộn quá, do là ngâm đá chữa nên viết muộn, với lại giờ này lại buồn ngủ rồi, đúng ra khi chiều nghĩ ra thứ hay lắm lại quên, chắc mai lại nhớ kaka. Thôi đi ngủ, chúc ngủ ngon.
Nhận xét
Đăng nhận xét